Gỡ khó cho kinh doanh qua sở giao dịch hàng hóa nước ngoài

Kinh doanh qua sở giao dịch hàng hóa nước ngoài là hình thức kinh doanh hiện đại, mang lại rất nhiều lợi ích, nhưng việc triển khai hình thức kinh doanh này đang vấp phải một số khó khăn. Phóng viên Kinh tế Việt Nam đã có cuộc trao đổi với ông Trần Thanh Hải – Giám đốc Công ty CP Kinh doanh và đầu tư vàng Việt Nam (VGB) xung quanh vấn đề này.Lợi ích của kinh doanh qua các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài như thế nào, thưa ông?

Phải nói kinh doanh qua sở giao dịch hàng hóa là nhu cầu bức thiết, vì hình thức kinh doanh truyền thống của ta hiện nay còn tồn tại rất nhiều bất cập. Ví dụ như với mặt hàng nông sản, chủ yếu nông dân hiện nay vẫn giao dịch hàng hóa qua thương lái, do vậy, nông dân không chủ động được giá bán và thường xuyên gặp phải tình trạng được mùa, mất giá…
Ông Trần Thanh Hải – Phó Cục trưởng Cục Xuất nhập khẩu – Bộ Công Thương cho biết, hiện nay đã có một số DN của ta tham gia kinh doanh qua các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài, nhưng vì chưa có những quy định chính thống nên DN còn rất nhiều e ngại. Bộ Công Thương đang chuẩn bị ban hành Thông tư quy định phạm vi, điều kiện đối với thương nhân Việt Nam tham gia giao dịch mua bán qua các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài. Thông tư này được kỳ vọng sẽ tạo nhiều thuận lợi hơn cho DN khi tham gia kinh doanh qua các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài. Khung pháp lý cho hoạt động này sẽ được hoàn thiện dần dần trong thời gian tới vì đây vẫn còn là lĩnh vực mới.
Tôi đã có thời gian ở Singapore và thấy rằng, sở giao dịch của Singapore quảng cáo là họ đang xuất nhập khẩu cà phê của Việt Nam với kho hàng đặt ở TP.Hồ Chí Minh. Như vậy, hàng trăm nghìn nông dân của ta đơn thuần chỉ là người sản xuất và giữ kho cho họ. Do đó, nếu không tham gia vào những hình thức kinh doanh hiện đại như sở giao dịch hàng hóa thì mãi mãi ta chỉ là cơ sở sản xuất và phần lớn lợi nhuận sẽ rơi vào tay các thương lái hoặc các nhà môi giới trung gian.
Còn nếu giao dịch qua các sở giao dịch hàng hóa, nông dân sẽ trở thành người làm giá. Theo kinh nghiệm từ Malaysia – một trong những quốc gia xuất khẩu dầu cọ hàng đầu thế giới, hiện nay, giá dầu cọ ở Malaysia quyết định giá bán ở Sở giao dịch hàng hóa Chicago. Còn ở Việt Nam, chúng ta luôn tự hào là nước xuất khẩu nhiều loại nông sản đứng hàng đầu thế giới, nhưng lại luôn luôn rơi vào tình trạng người sản xuất không chủ động được giá bán. Chính vì vậy, khi giao dịch qua sở giao dịch hàng hóa, ta sẽ chuyển từ người bị động về giá thành người quyết định giá, đồng thời ta có thể có những cơ chế phòng vệ. Ví dụ như khi mất mùa, ta có thể bán giá cao hơn. Khi được mùa, ta có thể chọn thời điểm bán sớm hơn, không lo rơi vào tình trạng khi vào đúng mùa sẽ bị ép giá.
Cái lợi thứ hai là khi giao dịch trên các sở giao dịch hàng hóa, ta có khả năng thu hút nguồn vốn đầu tư gián tiếp từ nước ngoài. Ví dụ như các DN nước ngoài muốn mua cà phê của Việt Nam thông qua các sở giao dịch hàng hóa thì họ phải mở tài khoản ở Việt Nam để tiện việc giao dịch. Như vậy, chúng ta sẽ thu hút được một nguồn vốn gián tiếp thông qua việc kinh doanh các mặt hàng ta có lợi thế cạnh tranh.
Lợi thế đã thấy, vậy còn những khó khăn là gì, thưa ông?
Khó khăn lớn nhất hiện nay chính là việc thanh toán. Trong quá trình giao dịch hàng hóa, giá cả có lúc lên, lúc xuống, lúc lời, lúc lỗ, có lúc phải chuyển tiền ra nước ngoài liên tục và có lúc phải nhận tiền về. Tuy nhiên, cơ chế thanh toán của ta hiện nay kiểm soát rất chặt việc chuyển tiền ra nước ngoài hoặc lập tài khoản ở nước ngoài. Đây là điều khó khăn nhất cho thương nhân cũng như các tổ chức tín dụng, khiến các thương nhân chưa mặn mà với việc tham gia vào các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài.
Vậy đâu là giải pháp cho vấn đề này, thưa ông?
Theo tôi, điều đầu tiên là cần thành lập từ 1-2 sở giao dịch hàng hóa trong nước dưới sự quản lý và chỉ đạo của Nhà nước để làm đầu mối cho các hoạt động giao dịch trên các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài. Các sở giao dịch trong nước này có chức năng tự động điều chỉnh các hoạt động mua bán trong nước trước khi chuyển ra các sở giao dịch hàng hóa ở nước ngoài. Ví dụ như với mặt hàng cà phê, nếu có một DN muốn bán 600 tấn cà phê, một DN khác muốn mua 500 tấn cà phê thì sở giao dịch này có thể tự động khớp lệnh cho DN mua 500 tấn cà phê trong nước trước, 100 tấn còn lại chuyển ra các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài. Hình thức này không chỉ giúp sở giao dịch hàng hóa thu được tiền dịch vụ, tránh để khoản tiền dịch vụ này “chảy” hết vào các sở giao dịch hàng hóa nước ngoài, mà còn giúp các hoạt động mua bán trong nước được trôi chảy hơn, nhanh hơn, từ đó kích thích sản xuất trong nước.
Thứ hai là phải gỡ khó cho hoạt động thanh toán. Cần một cơ chế thông thoáng, giúp giải quyết việc chuyển tiền trong và ngoài nước nhanh chóng hơn để kích thích DN tham gia nhiều hơn vào các sở giao dịch hàng hóa.
Xin cảm ơn ông!
Theo VEN
This entry was posted in TIN CÀ PHÊ. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s